“Vào vai người dân” để nhận định

 Tiến Nhân

“Vào vai người dân” để nhận định

Những ai quan tâm đến vấn đề đất đai Tòa Khâm Sứ Hà Nội trong những ngày qua hẳn sẽ cảm thấy « thú vị » với hai bài viết « Nhà nước sẽ đối phó như thế nào với chiến dịch “Thắp nến cầu nguyện”? » và bài « Tiếp tục vào vai Nhà Nước để nhận định » của đồng chí Thợ Gặt, nhà trí thức Cộng Sản và có lẽ cũng là một quan chức của nhà cầm quyền Cộng Sản có liên hệ rất gần với các vụ việc tôn giáo, hoặc ít ra cũng là một « tham mưu » trong bộ máy của nhà cầm quyền Cộng Sản VN hiện nay. Phải nói rằng đồng chí Thợ Gặt đã đưa người đọc đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác qua hai bài viết của ông, bởi vì có những chuyện thuộc « lưu hành nội bộ » ông đều biết rành mạch và cùng đem ra để kể lại cho mọi người nghe : lịch sử những mối tương quan , những cuộc gặp gỡ giưa các vị lãnh đạo của Giáo Hội Công Giáo VN với các quan chức chính quyền, rồi sự gần gũi của ông Thợ Gặt với cả hai bên. Ông biết rõ là Đức Cha Chủ Tịch HĐGM VN không hề có gặp ông Thủ Tướng như lời đồn đại nhưng chỉ gởi văn thư …Rồi ông biết rõ cơ cấu các tổ chức làm việc của các cơ quan Nhà nước VN, dường như ông biết rõ từng đường đi nước bước, nhất cử nhất động, quả thật ít ra ông là « tham mưu »…Đúng là thú vị , bởi vì những chi tiết lịch sử được kể ra thì luôn thú vị và sống động, ngay cả chi tiết về cơ câu rườm rà tốn tiền tốn của, tốn công sức, tốn thời gian của bộ máy vận hanh nhà nước VN hôm nay và chi tiết về sự « bất lực » tội nghiệp của mệnh lệnh của Thủ Tướng Việt Nam. Như thế cấp dưới coi thường mệnh lệnh ông cũng đúng thôi (ví dụ Nhà Nước Sơn La), vì ông không có quyền lực thực sự !

Khi đứng về phía Nhà Nước để nhận định sự việc, ông Thợ Gặt đã cho thấy hai ẩn ý đằng sau hai bài viết của ông : quyền lực của Đảng cầm quyền (đấm) và xoa nhẹ những bức xúc ngày càng gia tăng (xoa), đó cũng là cái mà giới chính trị hôm nay gọi là chính sách cây gậy và củ cà rốt. Tuy nhiên đọc bài viết thứ hai của ông, những người đang bức xúc trước thái độ bất công và thiên lệch của nhà cầm quyền VN có vẻ dường như được « giải khát » phần nào vì câu kết luận của ông chắc như đinh đóng cột, mà những người đọc hai bài viết của ông có lẽ đă nghĩ rằng những gì ông nói dường như là những gì nhà cầm quyền VN đã và đang làm : « Các nguồn tin hành lang cho chúng tôi biết rằng, nhất định khu Tòa khâm sứ sẽ được giao cho HĐGMVN sử dụng nhưng nó sẽ còn trải qua một thời gian để thể hiện quyền uy nữa ». Nguyên câu kết luận này quả thật đã cho thấy rõ hai ẩn ý khi ông đặt bút viết hai bài để gởi cho VietCatholic.

Thật ra với tư cách là người dân quan tâm đến sự kiện thì câu kết luận của ông Thợ Gặt chỉ củng cố thêm những trực giác, dự đoán và suy nghĩ của rất nhiều người mà thôi. Ai cũng thấy rằng chuyện Tòa Khâm Sứ Hà Nội được trả về cho khổ chủ của nó là điều không tránh khỏi, vấn đề là thời gian mà thôi. Cái mà người dân gọi là « thời gian » này thì ông Thợ Gặt gọi là « thể hiện quyền uy ». Khi người dân dự đoán như thế là họ có cơ sở của riêng họ : thứ nhất, Tòa Khâm Sứ đã được dùng vào những mục tiêu phi văn hóa làm xấu bộ mặt thủ đô Hà Nội và nhất là có kẻ thì « ăn » ních bụng khi lợi dụng khu đất này (xin ông Thợ Gặt hãy tham mưu đưa những kẻ tham nhũng và phá hoại mối quan hệ Nhà Nước –Tôn Giáo này ra ánh sáng công lý nhé !). Chờ khi TGM Hà Nội lên tiếng bức xúc thật mạnh mẽ rồi với đem mấy tấm biển ra để gắn lên mặc cho nó một vẻ pháp lý và văn hóa thì chỉ làm cho xấu bộ mặt và cách làm việc của một nhà nước « văn minh » mà thôi. Đồng chí Thợ Gặt bênh vực cho cách hành xử theo thói thường này của nhà cầm quyền ở nhiều nơi trên đất nước VN và cho đó là bình thường thì thật là đáng tiếc. Một hành vi ỷ thế cậy quyền như thế đáng ra không nên có đối với một Đảng tự xưng là « đạo đức », là « văn minh » !

Lý do thứ hai để người dân chúng tôi có thể nghĩ rằng Tòa Khâm Sứ sớm muộn gì cũng đước trả về cho HĐGM VN, đó là chính nhứng văn bản pháp luật được soạn thảo bởi chính nhà cầm quyền VN cũng như nhắc nhở cho nhà chúc trách VN rằng hãy trả lại cái thuộc về các tôn giáo. Đây là lý do công lý. Bà Thanh Hằng trích dẫn Pháp lệnh tôn giáo để « bắt nạt » Tòa Giám Mục Hà Nội và các giáo dân cầu nguyện ngoài trời không xin phép, nhưng chính bà lại không hề đọc hết Pháp Lệnh đó hay bà cố tình quên đi điều 26 này : « Tài sản hợp pháp thuộc cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ, nghiêm cấm việc xâm phạm tài sản đó ». Theo như lời của ông Thợ Gặt thì bà Thanh Hằng cũng chỉ là « nạn nhân ?» vì bà chỉ biết ký tên và đóng dấu mà thôi , còn lại là do các quân sư dổm viết. Ông thợ gặt còn biết ai viết nữa mới thú vị chứ ! Mấy lời với bà Thanh Hằng : chức phó chủ tịch không chỉ là ký tên và đóng dấu, nhưng hãy xem nội dung và kiểm chứng nội dung trước khi đóng dấu. Hãy coi chừng các tham mưu lừa bà ký tên bán nước cho Tàu Cộng khi nào không biết đấy ! Không biết trong lần gặp chúc tết với Đức Tổng Giám Mục Hà Nội vừa qua bà có xin lỗi ngài về việc bà xúc phạm danh dự và phẩm giá của ngài qua một công văn không ?

Lý do thứ ba để người dân chúng tôi dám khẳng định rằng Tòa Khâm Sứ trứoc sau gì cũng trở về với chủ nhân pháp lý của nó, đó là Việt Nam đã mở cửa ngồi vào ghế Liên Hiệp Quốc, tham gia Tổ chức Thương Mại Thế giới, đăng cai những cuộc họp và tổ chức quốc tế này khác…thì nhà cầm quyền VN không còn có thể xử sự như một « tổ chức tội phạm » được nhưng phải hành xử như một « nhà nước pháp quyền ». Một nhà nước pháp quyền thì phải biết tôn trọng nhân quyền, công lý, sự thật và pháp lý. Cách đây mấy mươi năm, HĐGM VN chưa lên tiếng đòi lại, nhưng chỉ những năm trở lại đây, khi nhà cầm quyền VN đã tìm cách mở cửa ra với thế giới bên ngoài rồi, thì lúc đó HĐGM VN mới lên tiếng đòi lại vì tin vào « thiện chí » mở cửa của nhà cầm quyền Việt Nam. Đằng sau vụ Tòa Khâm Sứ là một trắc nghiệm việc nhà cầm quyền VN có ngưng hành xử như là một « tổ chức tội phạm » và bước vào thế giới văn minh của một « nhà nước pháp quyền » tôn trọng công lý hay không ?

Một lý do khác nữa để chúng tôi tin rằng cuộc thắp nến cầu nguyện đòi công lý này sẽ thành hiện thực, đó là vì nhà cầm quyền VN đang đối diện với một cơ cấu tổ chức rất chặt chẽ, một tập thể đức tin dám đương đầu với mọi thử thách. Lý luận đơn giản thế này : nhà cầm quyền sẽ chọn con đường trả lại Tòa Khâm Sứ để được tiếng với người dân và thế giới, còn hơn là để về lâu về dài sẽ không tốt cho bộ mặt của họ và cả sẽ không tốt cho an ninh và hòa bình đất nước, một điều mà nhà cầm quyền VN đang rất lúng túng bây giờ liên quan đến các cuộc biểu tình chống Trung Quốc… Nhà cầm quyền VN sẽ tìm cách giải quyết vụ Tòa Khâm Sứ vì họ sẽ không chịu được cảnh mà Tân Ước mô tả việc bà góa hằng ngày cứ đến gõ cửa ông quan bất lương : một mặt sự kiên trì cầu nguyện của ngừoi tín hữu và mặt khác sự bất lương của vị quan tòa vẫn còn có đó đẻ thế giới và người dân nghiền ngẫm ! Trả lại là thượng sách, là quốc sách !

Còn nhiều lý do nữa để nhà cầm quyền không thể giữ khư khư khu đất này, chẳng hạn như có quá nhiều nơi đang đứng lên đòi đất do nhà cầm quyền Cộng Sản VN cưỡng đoạt, bây giờ tra lại Tòa Khâm Sứ sẽ giúp giảm nhiệt phần nào nỗi bức xúc đang dâng lên, đó là chưa kể phàn đóng góp quan trọng của những đấu tranh ở hải ngoại cho Giáo Hội Công Giáo VN và ngay cả các tổ chức đâu tranh cho dân chủ nhân quyền cũng có phần tăng áo lực để nhà cầm quyền VN nhả Tòa Khâm Sứ ra cho nhẹ gánh để đối phó với những cuộc tránh đấu khác còn gay gắt hơn…vân vân và vân vân… Tuy nhiên vấn đề là thời gian hay như ông THợ Gặt nói, vấn đề là « thể hiện quyền uy » một chút, đó là vấn đề sỉ diện của kẻ nắm quyền lực ! Thế nhưng, là người dân như chúng tôi, chúng tôi thiết nghĩ chỉ vì muôn giữ chút sỉ diện này mà nhà cầm quyền VN đã đánh trả bằng một giá quá đắt : danh dự của một nhà nước công lý, pháp quyền. Tại sao lại muôn kéo lâu dài một vấn đề đang bôi đen khuôn mặt của chính mình ? Tại sao không nhân cơ hội này để gột rửa một quá khứ tội lỗi của mình ? Phải chăng nhà cầm quyền VN tiếp tục nghĩ rằng sự dối trá sẽ tiếp tục chiến thắng trong thế giới văn minh vi tính này ? Phải chăng họ có thẻ che dấu một sự thật đầy bất công như thế và tiếp tục theo đuổi một chính sách đã lỗi thời ? Nhà cầm quyền VN thiếu đi một « cái dũng của thánh nhân » là biết chấp nhận nhìn vào những yếu kém và giới hạn của chính mình để vươn lên. Quan niệm về một nhà nước pháp quyền trong sự độc tài là một quái thai của thé kỷ ! Một nhà nước pháp quyền và hiến pháp là một nhà nước tự giới hạn chính mình, tự biết những giới hạn của mình, tự biết rằng chính mình cũng phải chịu sự chi phối của luật pháp. Một nhà nứoc pháp quyền là một nhà nước trong đó nó biết đâu là nhiệm vụ của nó (trật tự công cộng) và đâu là độc tài chuyên chế (cưỡng đoạt).

Vấn đề Tòa Khâm Sứ chỉ còn là vấn đề thời gian ! Và chúng ta cùng xem nhà cầm quyền VN tiếp tục công diễn bộ mặt không mấy tốt đẹp này đến bao lâu ! Ai cũng biết là họ có « quyền », đang nắm quyền, vậy thì việc ham muốn « thể hiện quyền uy » này quả là dư thừa chứ chưa nói là bệnh hoạn về quyền lực. Các quốc gia văn minh tiến bộ họ cũng có quyền, nắm quyền, nhưng họ không hành xử cách thô thiển và bất công như nhà cầm quyền VN. Quyền lực trong tay họ là do người dân ban cho, chính vì thế quyền lực đối với họ là để bảo vệ công lý và công ích, chứ không dùng để trấn áp người dân vô tôi, vi phạm nhân quyền, và nhất là cưỡng đoạt tài sản của người dân. Về phần mình, HĐGM VN đâu có tranh giành quyền lực này với nhà cầm quyền VN, họ chỉ đòi hỏi công lý. Quyền lực được ban cho nhà càm quyền không phải để họ trình diễn quyền lực nhưng là bảo vệ công lý, nhân phẩm và nhân quyền.

Tiến Nhân

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: