Cảm nghĩ về biến cố Tòa Khâm Sứ Hà Nội

Bảo Sơn

* Vượt qua nỗi sợ

VietCatholic News (Thứ Ba 05/02/2008 12:57)
Cảm nghĩ về biến cố Tòa Khâm Sứ Hà NộiNhật Ký cua một giáo dân.Bắt chước Đức Cha Nguyễn Văn Sang, tôi tập viết nhật ký. Nhưng chẳng biết hôm nay có bắt đầu được không vì chiều nay là chiều Superbowl.Thôi kệ cứ thử viết xem sao.

Ngày 3 tháng 2 năm 2007

2:30 PM Superbowwl 42 chuẩn bị kick off.

Từ hơn một tuần nay, khi phong trào Cầu Nguyện cho Công Lý ở Việt Nam diễn ra trong sân tòa Khâm Sứ Hà Nội cũ tại số 42 đuờng Nhà Chung và nhiều nơi trên thế giới đang lên đến cao điểm, và chính quyền Việt Nam có những dấu hiệu như sắp sửa ra tay đàn áp, thì nàng nhà tôi bắt đầu…nhập cuộc. Chẳng biết cô nàng đã đọc được mấy kinh Hail Mary cho công lý rồi mà lại cứ khoái theo dõi tin tức, hình ảnh, video, và các bài bình luận về biến cố này đến thế. Tôi mà đưa ra nhận định gì hay hay hoặc khi tình hình có phần căng thẳng hoặc khi có người tiên đoán ưu thế sắp nghiêng về một bên thì nàng bốc phôn thông báo cho đại gia đình của nàng ngay.

Còn 30 phút nữa là đến Superbowl 42.

Tôi vừa nối xong mạng internet thì nàng xuất hiện:
– Sao rồi? Tình hình tới đâu rồi bố?
– Thì tạm ngưng cầu nguyện trong khu vực tòa khâm sứ nhưng vẫn liên lỉ cầu nguyện để hai bên cùng nói chuyện.
Nàng nóng lòng hỏi ngay:
– Vậy ai thắng?
– Cầu nguyện chứ có phải đấu tranh đâu mà có người thắng.
– Nhưng cầu nguyện thì cũng phải cầu nguyện cho điều gì chứ.
– Thì cầu nguyện cho công lý đó.
Thấy nàng không mấy phấn khởi, tôi phải thêm:
– Cho đến giờ này thì cả hai bên đều thắng, nhưng có vài người thua.
– Hư, bố nói gì kỳ vậy? Sao lại hai bên đều thắng? Phải cò một thắng một thua chứ!!!
– Đã bảo cầu nguyện cho công lý mà lại. Đúng ra cả hai bên đều có điểm thắng, nhưng chưa có chung kết. Được chưa?

3:15 pm Superbowl 42 giữa đội GIANTS New York và PATRIOTS New England bắt đầu. Đội Giants có banh trước.

Về những buổi cầu nguyện cho công lý cho đến giờ này thì điểm thắng đầu tiên phải được dành cho tập thể giáo dân giáo phận Hà Nội đã đến cầu nguyện trong Tòa Khâm Sứ cũ, cùng với giáo dân xứ Thái Hà, và xứ Hà Đông tại những giáo xứ của họ. Tâm tình cầu nguyện và thái đọ cầu nguyện của những tập thể giáo dân này thì không cần phải nhắc lại và bàn ở đây nữa. Cứ nhìn lại các đoạn video và các hình ảnh thì biết họ can đảm, kiên trì, khôn ngoan, và tự chế đến mức nào. Cả thế giới ca ngợi lòng đạo đức và ngưỡng mộ sự tự chế của họ.

Ngày đầu tiên khi thấy giáo dân Hà Nội cầu nguyện ngoài trời, tôi đã mở lại clip video anh sinh viên Vương Đan đứng trước đoàn xe tăng trên công trường Tianmen Square năm 1998 để suy tư. Anh Vương Đan quần xanh áo trắng thư sinh, không một vũ khí trong tay, dù là một cái chổi hay một cái roi, anh cũng không có những hành vi khiêu khích đoàn xe, nhưng chỉ giơ tay chặn như người ta chặn đàn vịt. Chinh lòng yêu nước và ý chí của anh đã làm đoàn xe dừng lại. Cũng vậy lời cầu nguyện của giáo dân đã dẹp được tiệm phở, đã bỏ đi được bãi đậu xe, đã lợp lại được sàn nhà và mái của ngôi nhà thân yêu. Phải kể đây là một điểm thắng chứ.

Đội Giants thắng 3 điểm vào phút thứ 5 của hiệp nhất sau gần 10 lần tấn công.

Mỗi lần xem lại đoạn video anh Vương Đan, tôi lại có thêm một ấn tượng mới lạ, lúc đầu tôi ca ngợi và khâm phục anh, nhưng về sau tôi cũng lại khâm phục và ca ngợi những người tài xế xe tăng nữa. Anh Vương Đan can trường, nhưng những người lính xe tăng cũng rất tự chế. Và rồi tôi lại phục người phóng viên của đài NBC (hay ABC) can đảm và khôn ngoan (anh quay xong đoạn phim rồi giấu kỹ và để một cuốn khác vào máy).

– Một hay hai ngày sau khi chiến dịch cầu nguyện ở TKS bùng phát thì ông Nguyễn Tấn Dũng đã đến quan sát hiện trường. Ông đã thực sự đã nói gì với Đức Tổng Kiệt thì không thấy ai tường thuật. Ông bảo cứ tiếp tục cầu nguyện hay phải ngưng ngay? Ông thực tình muốn giải quyết vấn đề hay chỉ đóng kịch để câu giờ. Tôi không biết, nhưng đến giờ này, có thể người ta trách cứ ông giải quyết chậm trễ, nhưng không thể trách ông hung bạo và tàn nhẫn. Gần 40 ngày đêm căng thăng, nhưng chưa hề có đổ máu. Tôi nghĩ phải cho ông điểm thắng (có thể là điếm may) vì chưa một quốc gia nào chính thức lên tiếng chỉ trích chính quyền của ông là dã man và ông vẫn giữ được liên hệ bình thường với Tòa Thánh Vatican. Giờ này ông có thể nói với mọi người: “quí vị thấy đó, dân chúng cầu nguyện và bày tỏ thái độ trong ôn hòa, chính quyền có bắt bớ hay bỏ tù ai đâu”. Cùng với ông cũng phải ghi điểm cho lực lượng công an và quân đội nữa vì có thể họ đã không muốn nhúng tay vào việc đàn áp dân, hay ít nhất là (họ cũng may mắn?) chưa nhúng tay vào.

Đội Patriots ghi một touch down đầu tiên. Tỉ số 7-3 nghiêng về đội Patriots

– Một tập thể khác được coi là có điểm thắng trong biến cố TKS là các cơ quan truyền thông. Họ là BBC, RFA, VietCatholíc, Việt Báo, Wahington Post, Asian News, Observatore Romano…Nói chung và thông dụng nhất là các websites.

Truyền thông đã trở thành một khí cụ tuyệt vời, tuyệt vời bén nhậy, tuyệt vời nhanh, và tuyệt vời thông minh trong biến cố này. Chị giáo dân người Mường vừa bị vây đánh thì 5 phút sau là cả thế giới đã nhìn thấy. Hình ảnh thì nói được nhiều hơn chữ viết ngàn lần và hình ảnh không thể nói dối được. Giả như biến cố hàng ngàn người cùng nhau cầu nguyện này xảy ra ở một vùng quê hẻo lánh hay ở một tỉnh lẻ thì cục diện chắc đã khác.

Rồi ta thấy các firewalls không thể tuyệt đối hữu hiệu được. Vỏ quýt dầy thì có móng tay nhọn. Có người khóa thì có người mở được. Rất nhiều lần tôi đã đọc các tin tức nóng và những bình luận qua các emails từ Saigon, từ Nha Trang, từ Long Xuyên mà người gởi lại trich lai từ RFA, BBC, hoặc Vietcatholic hay ChuaCuuThe. Người ta không thể giấu mặt trời trong nhà hay giấu cây kim trong túi áo được nữa. Trình độ dân trí ngày nay đã cao hơn, và người ta cũng bén nhậy với sự thật hơn. Không còn những Lê Văn Tám tẩm xăng lén rồi có người chạy vào đốt kho đạn của ngụy hay máy bay của ta trốn trong mây để chờ máy bay đich nữa!

Truyền thông ơi, nếu cứ truyền đi chân lý thì các bạn luôn là kẻ chiến thắng trong mọi tình huống. Tôi còn nhớ trong một bản tin, anh bảo vệ đã răn đe người chụp hinh: ”Chút nữa mà có hình tao trên internet là mày biết tay tao”.

New York Giants touch down. Tỉ số 10-7. Nàng nhà tôi từ trong bếp lên nhà:

– Trận banh này có hay không bố?
– Superbowl mà không hay sao được.
– Sao hay mà bố vừa xem vừa ôm computer?
– Vì thấy trấn banh hơi giống chiến dich cầu nguyện ở TKS nên vừa xem vừa viết nhật ký ấy mà. Nhìn lên màn ảnh tivi kìa, người ta thắp đèn giống Hà Nội thắp nến quá, và những người bình luận về trận banh hay không kém gì Thợ Cày, Thợ Gặt, hoặc Thợ Nề… Nguyễn Hữu Vinh hay Nguyễn Trần Lê…đó. Không biết số người theo dõi biến cố nào đông hơn?

– Một điểm thắng khác đến từ biến cố TKS này và thuộc về tòan dân Việt Nam đó là cách bày tỏ nguyện vọng, quyền lợi, quan điểm trong ôn hòa.

Nếu ông Nguyễn tấn Dũng có thể tự hào là chính quyền đã không trắng trợn đàn áp dân chúng cầu nguyện thì ngược lại từ nay dân chúng cũng có thể coi biến cố TKS như một cái mẫu/template để giải quyết các bất đồng, các tranh chấp. Dĩ nhiên là dân chúng phải khôn ngoan, đoàn kết, tự chế, can đảm, và kiên nhẫn. Và điều mà dân chúng đòi hỏi phải chân thật và công bằng.

Một nhà bình luận người Úc cũng đã nhận xét về biến cố này: ngày nay dân có thể bày tõ thái độ và nhà nước như đã có thể chấp nhận. Diểm thắng này to hay bé tùy người ta suy nghĩ và quan niệm vi Tòa Khâm Sứ chỉ là quả banh, còn công lý – được hiếu là công bằng và chân lý – mới là phần thưởng to lớn. Tòa Khâm Sứ chỉ là diện, còn công lý mới là điểm. Cũng như các cầu thủ dành banh trên tivi không phải vì trái banh mà là chiếc xe Callilac xinh đẹp, và vì chiếc nhẫn superbowl đắt giá, mà cũng chưa hẳn là vi chiếc xe hay tiền bạc mà là vinh dự sau chiếc nhẫn.

Còn 2 giây của hiệp hai, quaterback Eli Maning tháy một quả Hail Mary về cuối sân địch, nhưng không kết quả. Half time. Temp mort. Tỷ số vẫn là 10-7 nghiêng về Giants.

Trong half time, ta thử xét ai là người thua/ losers/mất mát trong biến cố TKS này:

– Trước hết điểm thua phải dành cho các tác giả của hai bức công văn của UBNDTP Hà Nội. Người ký tên là bà Ngô Thị Thanh Hẳng, nhưng tôi nghĩ chắc là do nhiều người cùng nhau viết ra nên gọi là các tác giả của công văn. Đã có qúa nhiều người phân tích về nội dung dối trá, dọa nạt, phi nhân phi lý, và kém văn hóa của các công văn này rồi, tôi cũng không muốn nhắc lại nữa. Chỉ nhớ có người nào đó đã trào lộng gọi công văn thứ nhất mang số 573 là “Năm Bậy Bạ” và công văn số hai mang số 673 là “Sao Bậy Bạ” cho nên tôi không bao giờ quên được những bức công văn để đời ấy. Không thể “cả vú lấp miệng em” như xưa được nữa.

– Rồi điếm thua phải viết cho các đài truyền hình và các tòa báo toa rập để tuyên truyền bôi nhọ tòa giám mục Hà Nội và cố tình lừa gạt dân chúng. Họ quên rằng mọi người đang sống trong thế kỷ 21 và họ không thể coi độc giả và khán giả như con nít được nữa. Họ bảo giáo dân đánh nhân viên công lực trong khi video cho thấy đám người dữ dằn lôi chị giáo dân người Mường như đám chó sói lôi một con nai con vào rừng để cắn xé. Họ bảo tòa giám mục đã hiến khu tòa khâm sứ cho nhà nước nhưng lại không đem ra được tài liệu chứng minh. Có người khi đọc những bản tin tuyên truyền phi lý này đã tiên đoán thật khôn khéo rằng: “Thật trả lại tòa khâm sứ cho tòa giám mục Hà Nội còn dễ hơn là chữa lại nhưng gì đã quá điêu ngoa trên mặt báo”. Không thể “lấy thung úp voi“ như xưa được nữa.

– Và điểm thua cũng phải dành cho nhóm người thứ ba là những người vội vàng kết án tòa giám mục không lo việc đại sự cho dân cho nước như là đòi lại Hoàng Sa Trường Sa mà lại đi đòi cái building cỏn con cũ ký. Đám người này không biết rằng Đức Cha Ngô Quang Kiệt chỉ là Tổng Giám Mục Hà Nội, là một vị tu hành khiêm tốn được giáo hội đặt lên để coi sóc giáo dân chứ không phải là một Tổng Tư Lệnh Quân Đội có đầy quyền lực và vũ khí trong tay. Việc đòi đất đòi biển trước hết thuộc về Thủ Tướng, thuộc về Tổng Thống, thuộc về Chủ tịch Nhà Nước, chứ không thuộc một nhà tu hành. Dĩ nhiên quốc gia hưng vong thất phu hữu trách, nhưng muốn làm đại sự và làm cho ra hồn thì phải hoàn tất nhiệm vụ của mình trước đã. Hơn nữa vận động đi tìm công lý cũng đâu phải truyện nhỏ. Và đây mới là chính việc làm của một nhà tu hành. Xin hãy thực tế và đừng “đội đá vá trời”.

Trên tivi có tiếng reo hò lớn. Patriots touch down. Tỷ số 14-10 ngiêng về Patriots.

Trận đấu trỏ nên hồi hộp và gây cấn hơn gấp bội trong hiệp thứ tư. Vẫn biết chiến thắng thuộc về đội có tài, nhưng tôi là fan của đội New York Giants từ ngày ông Bill Parcell làm coach nhiều năm về trước nên cứ cầu mong Giants là champion năm nay.

Còn 57 giây nữa là trận đấu chấm dứt. Patriots vẫn dẫn đầu 14-10.

Khó quá, nhưng Giants vẫn kiên trì và cố gắng. Quaterback Eli Maning lọt ra ngoái cái túi của đồng đội, bị đối thủ vật gần sát đất, nhưng anh cố vúng dậy và thoát nguy rồi đưa banh thành công cho đồng đội ở mức yard 25 của đối thủ. Và rồi vào giây thứ 40 cuối cùng của trận đấu anh đã bình tĩnh nối được touch down với cầu thủ số 17 ở cuối sân.

Tuyệt vời. Chiến thắng tuyệt vời trong đường tơ kẽ tóc. Và trân đấu cũng tuyệt vời cho cả đôi bên dù có người thắng kẻ bại, nhưng họ đều là những lực sĩ tài giỏi và có lối đáu rất cao thượng.

Trận superbowl 42 đã chấm dứt.

Còn cuộc vận động đòi trả lại TKS ở Hà Nội vẫn chưa kết thúc. Nhưng tôi tin tưởng nếu cả hai bên đều tôn trọng luật chơi dưới sự giám sát của các trọng tài công minh và các khán giả trưởng thành trong nước và trên toàn thế giới thì điếm chung kết chắc chắn sẽ thuộc về đội có chân lý và công bằng cũng như Champion của Superbowl 42 đã thuộc về đội New York Giants tài giỏi.

Tôi vẫn tiếp tục cầu nguyện cho số 42 Nhà Chung như đã chăm chú theo dõi Superbowl 42 chiều nay.

Chúc mừng New York Giants!!!

Bảo Sơn
VietCatholic News (Thứ Ba 05/02/2008 13:17)
VƯỢT QUA NỖI SỢCác chính quyền cộng sản, từ bản chất, luôn luôn là chính quyền khủng bố, cho dù ở Liên-xô, Trung cộng, ở Việt nam hay bất cứ nơi đâu. Để đạt mục đích đề ra, họ luôn luôn dùng tới cái gọi là “bạo lực cách mạng”. Bạo lực đã đáng sợ rồi mà “bạo lực cách mạng” thì còn khủng khiếp đến đâu nữa?Bạo lực cách mạng là sự kết hợp nhuần nhuyễn, tinh vi, đầy sáng tạo các phương thức, đe dọa, dối gạt, gài bẫy, khủng bố mà các đỉnh cao trí tuệ loài người có thể nghĩ ra được. Để đối phó với các “phần tử phản động” tức là những người không tuân lệnh nhà nước, không tán thành quan điểm của nhà nước, công khai phê phán những sai lầm của nhà nước, hoặc là những người bị nhà nước bắt phải nhận những tội mà họ không hề phạm, thì người cộng sản thường sử dụng các chiêu sau đây:

1. Đe dọa kết hợp với dụ dỗ và hứa hẹn. Nếu các chiêu này không kết quả, cộng sản sẽ triển khai các bước kế tiếp.

2. Khủng bố tinh thần: Bắt tới cơ quan trình diện để bị “làm việc” trong nhiều lần, hết ngày này qua ngày khác, mỗi ngày nhiều giờ. Bị thẩm vấn, bị tra khảo, bắt viết lý lịch tự thuật hàng trăm lần vẫn bị ép phải viết lại vì “chưa đúng, còn dấu diếm…”.

Đức Cha Nguyễn Văn Sang viết về ĐC Nguyễn Tùng Cương (được nhắc tới trong vụ Tòa Khâm Sứ Hà Nội) như sau: “Trong cương vị quản lý nhà chung (lúc còn là Linh mục), ngài bị nhiều lần triệu tập ra chính quyền. Có lần ngài bị triệu tập hai mươi mốt ngày đêm liền. Sau mỗi lần bị triệu tập về, ngài phờ phạc xanh xao như người sắp chết…”.

3. Bao vây kinh tế: Nếu đương sự là công nhân (dù làm việc cho tư nhân) thì sẽ bị mất việc. Người phối ngẫu cũng sẽ chịu cùng chung một số phận. Làm như thế là nhằm triệt hạ đường sinh sống của gia đình người ấy.

4. Cô lập người bị hại: Nhà nước áp dụng chính sách “bắt lầm hơn bỏ sót” bằng cách hăm dọa cha mẹ, con cái, họ hàng và bè bạn của người ấy khiến không ai còn dám thăm hỏi, giúp đỡ vì sợ cái tội “liên lụy”.

5. Ngụy tạo chứng cớ, bịa đặt tội danh. Các loa tuyên truyền của nhà nước (báo, đài) tha hồ dựng đứng lên những tình tiết tưởng tượng để bôi nhọ, vu khống, mạ lỵ và buộc tội trước khi tòa án bất công (chỉ biết vâng lời đảng) được dùng tới để hợp thức hóa việc bắt đương sự đi tù.

Với tất cả các biện pháp mà nhà nước cộng sản sử dụng để đối phó với người dân như kể trên thí ít ai có thể chịu đựng nổi. Vì thế mà các “chủ nhân” của đất nước sợ “đầy tớ” hơn sợ cọp!

Thế nhưng với biến cố Tòa Khâm Sứ Hà Nội trong những ngày qua (18-12-07 tới 01-2-08) tất cả những ai có quan tâm tới vấn đề, dù ở bất cứ nơi đâu trên thế giới, đều thấy rằng giáo dân Hà Nội đã KHÔNG CÒN SỢ cộng sản nữa. Họ đã VƯỢT QUA NỖI SỢ để bình thản ngồi cầu nguyện dưới chân Thánh Giá và Mẹ Sầu Bi. Họ hát vang lời Kinh Hòa Bình “… để con đem an vui vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục…” trước hàng chục ống kính thu hình của báo đài nô bộc và của dầy đặc công an. Họ an tâm vì tin tưởng và phó thác vào Thiên Chúa, vào Mẹ Sầu Bi, tin vào lẽ công chính và tin vào vị lãnh đạo tinh thần quả cảm của Tổng GP Hà Nội.

Những xuyên tạc trắng trợn, những cáo buộc ngoa nguyền của báo đài nhà nước khiến cả thế giới cười chê cái chính quyền vẫn tự nhận là “Dân Chủ triệu lần hơn dân chủ tư bản”.

Chú Giêsu đã nói “Anh em đừng sợ”. Nếu tất cả các giáo phận khác, các giáo xứ, các nhà dòng, các tôn giáo bạn, tất cả những nơi bị chiếm đoạt tài sản một cách bất công, có thể noi gương giáo dân Hà Nội “vượt qua nỗi sợ” để cùng cầu nguyện trong trật tự, ôn hòa, thì chắc chắn Chúa sẽ thương mà soi sáng cho nhà nước nhìn ra lẽ phải để họ hoàn trả lại các tài sản đã cưỡng chiếm. Chỉ có cầu nguyện, hàng trăm ngàn giáo dân cùng tụ họp cầu nguyện, thậm chí hàng triệu giáo dân các tôn giáo cùng họp nhau cầu nguyện thì chắc chắn phép lạ sẽ xẩy ra. Là con cháu các thánh Tử Đạo VN anh hùng, chúng ta phải noi gương các Ngài. Ngày nay nhà nước CS không thể xả súng bắn vào đám đông con chiên bổn đạo, tập trung cầu nguyện trên các cơ sở thuộc quyền sở hữu của Giáo hội, trước con mắt của sáu tỷ người trên trái đất này. Chắc chắn chúng không dám tái diễn “Đại Lộ Kinh hoàng” giữa thành phố trong thời bình.

Nhà nước đã có các thỏa thuận với Tổng Giáo Phận Hà Nội: Đóng cửa quán phở, ngưng các hoạt động của nhà nước trong cơ sở Tòa Khâm Sứ; giáo dân không tụ tập cầu nguyện ở đó nữa và tháo gỡ lều bạt về. Sau đó là tiến trình đối thoại để trao TKS lại cho TGP Hà nội.

Liệu có thể tin được nhà nuớc CS không? Truyền thống lừa gạt, dối trá và lật lọng của họ đã lên tới bậc “siêu thượng thừa” từ lâu rồi! Hãy đọc bức thư Đức Tổng Kiệt gởi cha Hiền Dòng Chúa Cứu Thế ngày 9-01-08 sẽ rõ “Sau khi đọc văn thư số 122/UBND-ĐCNN của UBND/TPHN ký ngày 8-1-08, tôi thực sự ngỡ ngàng trước quyết định của UB trái ngược hẳn với lời hứa của chính quyền các cấp chiều ngày 07-01-2008”.

Hứa chiều ngày hôm trước mà ngày hôm sau (chỉ qua một đêm) đã làm hoàn toàn trái ngược! Hiệp Định Hòa Bình Paris 1973 họ ký kết long trọng, có Quốc Tế giám sát; Ông Lê Đức Thọ còn được giải Nobel Hòa Bình. Ký xong Hiệp định Hòa Bình, họ dốc toàn bộ lực lượng miền Bắc (kể cả học sinh 15,16 tuổi) đưa vào Nam gây cảnh chém giết kinh hoàng, cố đè bẹp miền Nam để họ tha hồ vơ vét và rảnh tay dâng đất đai, hải đảo và vùng biển cho quan thầy Trung Cộng như mọi người đều đã rõ! Với những sự thất hứa trong quá khứ như vậy thì liệu lần này có tin được lời hứa của chính quyền Hà nội hay không?

Dù sao thì giáo dân Hà nội và toàn thể người Công giáo Việt nam đang rất bình tĩnh và ôn hòa, đang tạo cho chính quyền Hà nội cơ hội để giữ lời đã hứa.

Cả thế giới cũng đang chờ xem Nhà Nước CSVN có hoàn trả tòa Khâm Sứ Hà Nội lại cho Giáo Hội Công Giáo hay không.

Nguyên Khai

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: