Hiện tượng « tẩu hỏa nhập ma » của chiến sĩ cộng sản, “đồng chí- Lm” Trần Bá Cương-Trương Bá Cần

Công Lý

Hiện tượng « tẩu hỏa nhập ma » của chiến sĩ cộng sản, “đồng chí- Lm” Trần Bá Cương-Trương Bá Cần

Khỏi cần nói ai cũng biết là chỗ đứng của Lm Trương Bá Cần trong lòng người Công Giáo là không có chỗ đứng hay nói cách nôm na thường ngày ở chợ là không có « gờ -ram » nào cả. Khi nhắc đến chiến sĩ cộng sản này, những gì còn sót lại nơi ông là chức linh mục đời đời của Chúa Kitô mà thôi, chứ tư cách của « đồng chí » thì « đồng chí » đã tự bôi đen lắm rồi, tri thức của « đồng chí », « đồng chí » cũng đem bán rẻ, phẩm chất của « đồng chí », « đồng chí » cũng đem đổ nốt. Vụ Tòa Khâm Sứ cho thấy « đồng chí » đang quay lưng cho sự thật để bưng bô cho sự dối trá, bất công. Một linh mục không lắng nghe tiếng lương tâm, sự thật nhưng chỉ biết rao giảng sự gian dối và nịnh hót.

Với tuổi 78, « đồng chí » đã quá tuổi về hưu, nhưng « đồng chí » vẫn còn tham vọng lập công, lấy thành tích, nên vâng lệnh « ông chủ » xuất trận lần cuối cho hoành tráng. Ai bảo tuổi 78 là tuổi bỏ đi, bằng chứng là tui đây còn sung sức chán, nếu có chết thì nhận bằng cấp liệt sĩ cho vợ con, cháu chắt nhờ, nếu có. « Ông chủ » không cần biết « đồng chí » lý luận tào lao hay phản chân lý thế nào, ông chỉ cần biết là tên đầy tớ có còn tuân lệnh chủ không, ông chỉ cần biết là sự nhiệt tình cho đường lối Đảng của « đồng chí » vẫn còn trinh nguyên, không hề phai nhạt, chứ còn ghi đựoc bàn nào vào lưới đối phương hay không là chuyện nhỏ ! Nếu ra lệnh lần cuối này mà tên đầy tờ không tuân phục, thì sẽ cho nó chết đói, chết đứng, chết ngồi, chết nằm, chết cứng, chết điếng…rồi đem bêu xấu giữa phố chợ cho biết mặt. Và ông chủ lấy làm mãn nguyện vì thấy tên đầy tớ thật trung thành với Đảng, thà hy sinh mạng sống mình, danh dự và phẩm giá của mình để bảo vệ lý tửong chủ nghĩa xã hội, ý thức hệ cộng sản, kiểu như « quân xử thần tử, thần bất tử bất trung » vậy !

Trong đời của « đồng chí » Cương có hai cái « bằng » rất quan trọng . Cái thứ nhất mà người Công Giáo gọi là Celebret, tức là cái « bằng » được phép làm lễ mà Giám Mục cấp cho. Tham vọng của Lm Cần là ở chỗ, nó « bèo » quá cái bằng này, đó là cái « bằng » không được thăng quan tiến chức, được tiền tài, được danh vọng, thú vui… Suốt cuộc đời phục vụ cho đàn chiên bé nhỏ và nghèo khổ thì uổng cả cuộc đời của « đồng chí », nên « đồng chí » đã đạp lên cái « Celebret » này, để phấn đấu được một cái « bằng » khác hợp với xu hướng thời đại hơn đó là « bằng » « Thẻ Đảng Viên ».

(hình: blog Bùi Trúc Linh)

Ngày nay, ai có thẻ đảng viên này là có tất cả vậy ! Hãy nghe một blogger mô tả “Thẻ Đảng Viên” này như thế nào :

“Bạn đã thấy trong xã hội ta có ai không chức, không quyền, không địa vị mà tham nhũng của công được không?

Bạn đã thấy trong xã hội ta có ai không là Đảng viên mà nắm giữ được những chức vụ quan trọng, có quyền lực, có vị trí có thể tham nhũng được không?

Có ai mang tiền, mang vàng hối lộ một anh nông dân hay một bác xích lô hay không?

Hiện nay cấp thấp nhất của chính quyền là cấp Phường, xã muốn giữ chức vụ phó chủ tịch đã phải là Đảng viên, cấp quận thì trưởng các phòng ban điều là Đảng viên, cao hơn nữa thì khỏi bàn.

Trong các công ty quốc doanh, hay các cơ quan quản lý kinh tế cũng vậy, bắt đầu từ trưởng các phòng ban quan trọng điều phải là Đảng viên.

Như vậy, muốn có được các vị trí quan trọng trong chính quyền thì người ta bắt buộc phải bon chen vào Đảng. Người ta phải tìm mọi cách để được vào Đảng, và phải “đầu tư” cho quá trình vào Đảng.

Vào Đảng rồi người mới có thể tiếp cận quyền lực, tiếp cận các vị trí có thể tham nhũng.”

Đối với “đồng chí” Trương Bá Cần, thẻ đảng viên này còn hơn là một thẻ tham nhũng: đó là thẻ để tìm kiếm sự dễ dãi cho cuộc đời linh mục, là thẻ của ưu đãi, của thăng quan tiến chức, của đam mê sự đời…Chính vì chiếc thẻ đỏ này mà ông đã bôi đen thiên chức linh mục của mình, quay lại cắn phá anh em đồng đạo của mình, quay lưng cho sự thật, đạp đổ công lý.

Thật là nguy hiểm khi một người mang trong mình “hai dòng máu” khác loại. A không ra A, B chẳng ra B, mà AB cũng chẳng phải, O cũng không xong…Chính vì thế mới có hiện tượng “tẩu hỏa nhập ma” phát biểu lung tung, chà đạp chân lý và công lý, cãi cối cãi chày. Đúng như lời tác giả sách Khải Huyền viết cảnh báo cho Giáo hội Laođikia : “Ta biết các việc ngươi làm: ngươi chẳng lạnh mà cũng chẳng nóng. Phải chi ngươi lạnh hẳn hay nóng hẳn đi! Nhưng vì ngươi hâm hẩm chẳng nóng chẳng lạnh, nên Ta sắp mửa ngươi ra khỏi miệng Ta.” (3,15-16), hay cho Giáo hội Xác-đê : “Ta biết các việc ngươi làm, biết ngươi được tiếng là đang sống, mà thực ra đã chết. Hãy tỉnh thức! Hãy củng cố chút sức còn lại đang suy tàn…” (3,1-2).

“Thẻ Đảng Viên” của chiến sĩ Trần Bá Cương cuối cùng cũng chỉ tương đương với chiếc “Thẻ Nâng Bi”, vì cả cuộc đời linh mục của ông không hề phục vụ Giáo Hội, đất nước, xã hội và dân tộc VN cách đúng nghĩa, nhưng chỉ là một cái loa phóng thanh cho Đảng, bưng bô cho một ý thức hệ đang lụi tàn.

Công Lý

Advertisements

3 phản hồi

  1. Tôi thấy bài sau đây đăng trên Công Giáo và Dân Tộc, nên gửi cho anh em đọc. Lm Trương Bá Cần có cách nhìn khá độc đáo về lá thư của Đức Hồng y Quốc Vụ khanh gửi Đức Tổng Kiệt.

    ĐỌC THƯ ĐỨC HỒNG Y QUỐC VỤ KHANH TÒA THÁNH GỞI ĐỨC TỔNG GIÁM MỤC NGÔ QUANG KIỆT

    Tuần Báo Công giáo và Dân tộc số 1644, tuần lễ từ 22-2 đến 28-2-2008, đã đăng tải toàn bộ bức thư (bản dịch tiếng Việt) của Đức Hồng y Bertone, Quốc vụ Khanh Tòa Thánh, gởi Đức Tổng giám mục Hà Nội, Giuse Ngô Quang Kiệt, đề ngày 30-01-2008.
    Đây là một bức thư nội bộ giữa hai vị giáo phẩm cao cấp trong Giáo hội Công giáo: bên gởi là Quốc Vụ Khanh Tòa thánh là thủ tướng của Nhà nước Vatican và là giáo phẩm đứng đầu guồng máy giáo triều Roma và bên nhận là vị giám mục đứng đầu Tổng giáo phận Hà Nội.
    Tuy nhiên đây cũng là một văn bản mang tính ngoại giao cao với một cấu trúc rất văn học: bức thư chỉ trên dưới 300 từ, nhưng gồm, ngoài một lời mở đầu và một lời kết, ba phần rõ rệt. Tất cả đều ngắn gọn và súc tích như nhau.
    Lời nói đầu cho biết tại sao có bức thư, với những lời lẽ như sau:
    “Như Đức cha có thể biết, Phủ Quốc Vụ Khanh rất chú ý và quan tâm đến những biến cố, trong những ngày qua tại Hà Nội, liên quan đến những căng thẳng giữa Tổng giáo phận của Đức cha và Chính quyền sở tại, về các quyền sở hữu và sử dụng tòa nhà kế cận tòa giám mục, trong nhiều năm, đã đón nhận Khâm sứ Tòa Thánh ở Việt Nam.”
    Phần một, nói về sự thán phục trước những tâm tình của các giáo hữu họp nhau cầu nguyện trong sân Tòa Khâm sứ, chỉ gồm một đoạn như sau:
    “Tôi tràn đầy thán phục trước những tình cảm sốt sắng và sự gắn bó sâu đậm với Giáo hội và Tòa thánh, được biểu lộ qua việc hàng ngàn giáo hữu tập họp một cách ôn hòa, ngày này qua ngày khác, để cầu nguyện trước tòa nhà, đã trở thành biểu tượng, nhằm yêu cầu các vị lãnh đạo dân sự cứu xét các nguyện vọng của cộng đồng Công giáo.”
    Phần hai, nói về sự quan ngại trước các cuộc biểu dương cầu nguyện kéo dài, cũng chỉ có một đoạn như sau:
    “Nhưng đàng khác, sự kiện là những cuộc biểu dương như vậy, cứ tiếp tục không khỏi gây ra lo lắng bởi vì, như thường xảy ra trong các trường hợp tương tự, có thể có nguy hiểm thực sự là không kiểm soát được tình hình, có nguy cơ trở thành biểu tình bạo ngôn và bạo loạn.”
    Phần ba, chủ yếu là những lời có tính cách chỉ đạo để giải quyết vụ việc, cũng chỉ có một đoạn như sau:
    “Bởi vậy, nhân danh Đức Thánh cha, luôn luôn được thông tin về diễn biến của tình hình, tôi xin Đức cha can thiệp để tránh những hành động có thể gây xáo trộn trật tự công cộng và để người ta trở về tình trạng bình thường. Như vậy, trong một bầu không khí bình thản hơn, có thể nối lại đối thoại với chính quyền, hầu tìm được một giải pháp thích hợp cho vấn đề tế nhị này.”
    Lời kết, cuối cùng, là một lời hứa như sau:
    “Tôi cam đoan với Đức cha rằng, về phần mình, Tòa thánh, như vẫn luôn làm, sẽ không bỏ lỡ việc giải thích cho Chính phủ của quê hương Đức cha, về những nguyện vọng chính đáng của người Công giáo Việt Nam.”
    Trên đây là toàn văn bức thư của Đức hồng y Bertone Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh gởi Đức Tổng giám mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt, đề ngày 30-01-2008; chúng tôi chỉ không ghi lại lời chào thủ tục ở đầu thư và cuối thư.
    Khi đăng bài tường trình “về vụ Tòa Khâm sứ Hà Nội” trên Tuần báo CÔNG GIÁO VÀ DÂN TỘC số 1644, sau khi tóm lược bức thư, người viết chỉ trích đăng một câu có tính cách chỉ đạo và có khả năng làm chuyển biến tình hình với nội dung là yêu cầu Đức Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt “can thiệp để tránh những hành động có thể làm xáo trộn trật tự công cộng và để người ta trở về tình trạng bình thường.”
    Có người trách chúng tôi là chỉ trích “một đoạn trong thư của Đức hồng y Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh lo lắng về khả năng bùng nổ bạo loạn,” mà không đề cập đến sự thán phục của Đức hồng y Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh trước việc giáo hữu tụ họp cầu nguyện trước Tòa Khâm sứ.
    Nói như thế là không biết rằng: Tuần báo CÔNG GIÁO VÀ DÂN TỘC, trong số 1644, khi đăng bài tường trình “về vụ Tòa Khâm sứ ở Hà Nội”, cũng đã đăng toàn văn (bản dịch tiếng Việt) bức thư của Đức hồng y Quốc Vụ Khanh ngay ở trang 7 trong cùng một số báo để mọi người có thể tham khảo rộng rãi.
    Trở lại với bức thư đề ngày 30-01-2008 của Đức hồng y Quốc Vụ Khanh, chúng ta có thể nói rằng nhờ sự quan tâm đặc biệt của Tòa Thánh mà việc cầu nguyện lâu ngày tại Tòa Khâm sứ ở Hà Nội đã có thể kết thúc đúng lúc. Bởi vì việc cầu nguyện ở Tòa Khâm sứ Hà Nội bắt đầu từ ngày 18-12-2007 và không biết là bao giờ có thể kết thúc.
    Đức Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt có lẽ cũng không muốn việc cầu nguyện ở Tòa Khâm sứ kéo dài và thấy là đã đến lúc có thể kết thúc, nhất là sau khi nhận được thư của Đức hồng y Quốc Vụ Khanh. Trong trong thư đề ngày 01-02-2008, ngài viết: “Nhờ lời cầu nguyện tha thiết của anh chị em, công việc đã có kết quả. Sau những căng thẳng, đã có đối thoại … để đi đến một giải pháp tốt đẹp. Giải pháp này sẽ được thực hiện qua những bước cụ thể trong tôn trọng lẫn nhau theo ý kiến của Phủ Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh. Bước đầu tiên vừa hoàn thành, đó là dịch vụ kinh doanh đóng cửa quán phở, giáo dân tháo gỡ lều bạt và cung nghinh Thánh giá về. Bước đầu tiên này cũng phù hợp vì hiện nay trời rất lạnh và anh chị em phải chuẩn bị đón Tết. Tôi không đành lòng nhìn thấy anh chị em phải giá lạnh giữa trời mưa đông rét mướt.”
    Tuy vậy có người vẫn không bằng lòng với bức thư của Đức hồng y Quốc Vụ Khanh gởi Đức Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt đề ngày 30-01-2008 và với bức thư của Đức tổng giám mục Ngô Quang Kiệt gởi các linh mục, tu sĩ, chủng sinh và anh chị em giáo dân trong Tổng giáo phận Hà Nội đề ngày 01-02-2008.
    Một giáo dân, xưng tên là Nguyễn Học Tập ở Ý quốc, trong một bức thư dài 4 trang đánh máy khổ A4, gởi Đức hồng y Bertone đề ngày 01-02-2008, sau khi nói lên những lời cảm ơn nồng nhiệt và ước mong Tòa Thánh tiếp tục can thiệp để đất đai của Giáo hội ở Huế, Đà Lạt, Sài Gòn … được trả về cho Giáo hội, cuối cùng đã nói lên một nỗi buồn và thất vọng như sau:
    “Trong suốt cuộc sống phải tranh đấu với Cộng sản, chúng con chưa bao giờ thấy tình trạng tranh đấu có lạc quan, hứng khởi như trong những ngày qua. Chúng con cảm thấy nỗ lực của Tổng Giáo phận Hà Nội đang trong thế thượng phong, như diều gặp gió … thế mà qua bức thư của Đức hồng y Quốc Vụ Khanh gởi cho Tổng giám mục Hà Nội, chúng con cảm nhận thấy một cái gì … tiêu cực, bi quan … giống như con diều đứt dây, con chim bị tên, chúng con rất buồn … nếu không muốn nói là thất vọng.”
    Tác giả Duyên Lãng Hà Tiến Nhân, trong bài “Tưng bừng khai trương, âm thầm dẹp tiệm”, trên trang web tiengnoigiaodan, mỉa mai viết:
    “Chiến dịch đốt nến cầu nguyện của giáo dân Hà Nội bùng lên như trái banh được bơm hơi, rồi lại tự dưng xẹp xuống cái rụp làm chưng hửng ngay cả những giáo dân ngày đêm cầu nguyện tại tòa Khâm Sứ, làm ngỡ ngàng nhiều người vốn xưa nay tin tưởng tuyệt đối vào sự lãnh đạo tài ba và khôn khéo của Giáo Hội, làm thất vọng hàng triệu con tim VN đang trông đợi và hy vọng, làm phẫn nộ không ít người đang tranh đấu cho những quyền lợi tối thượng của dân tộc. Hiện tượng thắp nến cầu nguyện phồng lên rồi xẹp xuống này nên được diễn tả theo ngôn ngữ của người Việt tỵ nạn tại Mỹ, vừa sâu sắc, vừa dí dỏm là “tưng bừng khai trương, âm thầm dẹp tiệm.”
    Đối với những người ở nước ngoài, có thể suy nghĩ như vậy.
    Nhưng đối với chúng ta, những người ở trong nước, thì bức thư của Đức hồng y Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh gởi Đức Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt ngày 30-01-2008 là một hồng ân cho Tổng giáo phận Hà Nội cũng như cho Giáo hội Việt Nam. Một hồng ân mà chúng ta có được dưới triều đại của Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI.
    Vì vậy, trong tâm tình biết ơn, chúng ta hy vọng rằng cuộc đối thoại giữa giáo quyền và chính quyền ở Hà Nội sẽ được sớm nối lại để tìm ra một giải pháp thích hợp cho một vấn đề tế nhị, như Đức hồng y Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh nói và mong ước.

    Lm Trương Bá Cần
    (Báo Công giáo và Dân tộc số 1647)

  2. Cái này có gì đâu mà gọi là độc đáo , những điều đồng chí lm Cần nói, thì nhiều người nói lắm rồi . Nhóm Tiếng Nói Giáo Dân đâu phải là tiếng nói của GHVN, họ cũng chống GHVN như đồng chí lm Cần vậy thôi ! đồng chí lm Cần + UBĐKCGVN và nhóm này là hai thái cực không có chỗ dứng trong GHCG VN.

    Đồng chí lm Càn này hay thật, những bài viết nghiêm chỉn đàng hoàng thì không đọc, ông chỉ đi đọc những bài tào lao để rồi phát ngôn tào lao !!!!

  3. Nếu quý vị không biết trang web “Tiếng nóigiáo dân” và tờ báo “Diễn đàn giáo dân” là ai, thì chúng tôi cho quý vị biết. Người sáng lập chúng là Hoàng Quý, nguyên là một chủng sinh . Nhóm nhóm dân này chống cộng sản cách cực đoan triệt để, cũng giống như đồng linh mục Càn và UBĐKCG bưng bô Cộng sản triệt để. Vì HĐGM VN không lên tiếng phê phán cộng sản, nên nhóm giáo dân cực đoan này cũng chống đối HĐGM VN luôn viện cớ rằng các Giám Mục VN không thực thi sứ mạng ngôn sứ !!!

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: