ỦY BAN NHÂN DÂN TỈNH VĨNH LONG ĐÃ PHẠM PHÁP NHƯ THẾ NÀO

VietCatholic News (Thứ Sáu 16/05/2008 12:05)
ỦY BAN NHÂN DÂN TỈNH VĨNH LONG ĐÃ PHẠM PHÁP NHƯ THẾ NÀO
KHI BÁC ĐƠN KHIẾU NẠI CỦA CÁC NỮ TU DÒNG THÁNH PHAOLÔ
(bài 2)

Giữa lúc đang đọc tài liệu chuẩn bị cho bài viết này, được một bạn đọc ở Vĩnh Long gọi điện báo tin khẩn cấp:

UBND TỈNH VĨNH LONG CHO PHÉP CÔNG TY DU LỊCH SÀI GÒN – VĨNH LONG KHỞI CÔNG XÂY DỰNG KHÁCH SẠN 4 SAO TẠI ĐẤT TU VIỆN DÒNG THÁNH PHAOLÔ VÀO NGÀY 19-05-2008 SẮP TỚI!!!

Như vậy càng rõ ràng minh chứng cho mọi người thấy sự thật về cách hành xử của UBND tỉnh Vĩnh Long trong việc giải quyết khiếu nại của các nữ tu dòng Thánh Phaolô Vĩnh Long suốt 6 năm qua. Một cách hành xử vừa phi pháp lại vừa phi nhân, hơn nữa, lại còn chà đạp người dân thấp cổ bé miệng.

Cách hành xử của UBND tỉnh Vĩnh Long hoàn toàn đi ngược với những khẩu hiệu vốn được treo đầy đường: CỦA DÂN, DO DÂN, VÌ DÂN.

Mọi người chỉ cần lấy sự việc Tu viện Dòng Thánh Phaolô Vĩnh Long bị UBND tỉnh Vĩnh Long chiếm, rồi cho Cty cổ phần Du lịch Sài Gòn – Vĩnh Long xây làm khách sạn, thì đủ hiểu sự mỉa mai của khẩu hiệu vốn được không ít cán bộ thuộc lòng. Khẩu hiệu CỦA DÂN, DO DÂN, VÌ DÂN.

Khi dân đòi lại của cải tài sản bị chiếm dụng, lãnh đạo tỉnh bảo: CỦA NHÀ NƯỚC.

Khi dân yêu cầu làm rõ vì sao lại xây khách sạn trên đất tu viện, lãnh đạo tỉnh trả lời: DO YÊU CẦU PHÁT TRIỂN CỦA NGÀNH DU LỊCH ĐỊA PHƯƠNG.

Khi dân thắc mắc cơ sở tu hành có mặt tại Vĩnh Long hàng thế kỷ nay, sao lại phải nhường chỗ cho việc kinh doanh kiếm lời, lãnh đạo tỉnh đáp: VÌ SỰ NGHIỆP LÀM GIÀU CHO… TỈNH NHÀ!

Những chữ CỦA DÂN, DO DÂN, VÌ DÂN vốn rất tốt đẹp, thì đang bị những người trong các cơ quan quyền lực của nhà nước, như UBND tỉnh Vĩnh Long, làm cho biến nghĩa, trở nên rỗng tuếch, mang tính hô khẩu hiệu, không còn đúng thực chất, hoặc đang mang nét nghĩa mới, đầy tính tiêu cực: sự làm giàu của một số kẻ đặc quyền đặc lợi.

Những từ ngữ sáo rỗng, thường xuyên xuất hiện trong các diễn văn, luôn luôn có mặt trong mọi huấn từ, chỉ thị của lãnh đạo với tần số rất cao, nghe đến nhàm tai nhân dân như phát triển, sự nghiệp, làm giàu, vì lợi ích của nhân dân, chăm lo cho đời sống nhân dân…

Trong khi đó, nhân dân dài cổ chờ đợi những quyết định cụ thể, thực tế, hữu hiệu, đáp ứng nguyện vọng chính đáng của con người, thể hiện tinh thần trọng sự thật, kính lẽ phải, chuộng đạo, mộ đức… thì chờ mòn mỏi suốt gần 40 năm qua cũng vẫn chưa thấy.

Thực ra, nói cho công bằng, thảng hoặc cũng thấy đây đó vài gương sáng về đạo đức của kẻ làm đầu. Nhưng cái số người ít ỏi ấy lại chỉ làm cho lòng thêm đau về tính cách phi mực thước của những nguòi lẽ ra phải rất mẫu mực. Mẫu mực tuân thủ pháp luật, mẫu mực trọng kính nhân dân, mẫu mực làm đầy tớ nhân dân.

Những gì đang diễn ra trong những ngày này ở Vĩnh Long, khi mà Cty cổ phần Du lịch Sài Gòn – Vĩnh Long đang hí hửng chuẩn bị cho việc khởi công xây tòa nhà KS bốn sao, thì mọi người chỉ còn biết lắc đầu, ngán ngẩm vì UBND tỉnh Vĩnh Long vẫn giữ thái độ thản nhiên, lạnh lùng, thờ ơ, dửng dưng trước sự thật tưởng chừng không thể chối bỏ, vậy mà đã bị UBND tỉnh Vĩnh Long phủ nhận một cách dễ dàng: ĐỊA CHỈ SỐ 3 TÔ THỊ HUỲNH LÀ CƠ SỞ CỦA TU VIỆN DÒNG THÁNH PHAOLÔ.

Sự thật đơn giản ấy đã bị UBND tỉnh Vĩnh Long cố tình bẻ cong, xuyên tạc trong những văn bản mệnh danh pháp lý nhưng thực sự chỉ là những hành vi phạm pháp, khi dàn dựng một kịch bản vụng về nhằm chiếm đọat một tu viện, rồi biến nó thành một khách sạn với mục đích kiếm chác.

Phạm pháp ngay trong những văn bản mang tính pháp lý!

Sự thật trớ trêu này đã tồn tại ở Vĩnh Long trong 31 năm qua, kể từ cái ngày lực lượng an ninh võ trang xông vào một nhà tu nữ (x. bài của Người Lục Tỉnh).

Đồng thời với tính chất phạm pháp, UBND tỉnh Vĩnh Long còn bộc lộ dấu hiệu vi phạm nhân quyền.

Vi phạm nhân quyền ngay trong những văn bản trả lời về quyền lợi hợp pháp của nhân dân!

UBND tỉnh Vĩnh Long đã vi phạm pháp luật như thế nào khi ban hành Quyết định 1761?

I. NỘI DUNG CHÍNH CỦA QUYẾT ĐỊNH 1761

Ngày 26 tháng 7 năm 2005, UBND tỉnh Vĩnh Long ra Quyết định số 1761 mang tiêu đề (trích nguyên văn):

QUYẾT ĐỊNH CỦA CHỦ TỊCH ỦY BAN NHÂN DÂN TỈNH

Về việc giải quyết đơn khiếu nại của bà Nguyễn Thị Ánh, ngụ số 14, đường Hùng Vương, phường 7, thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang.

Đây là quyết định cấp tỉnh, giải quyết đơn khiếu nại của các nữ tu Dòng Thánh Phaolô Vĩnh Long do nữ tu Nguyễn Thị Ánh (tỉnh dòng Mỹ Tho) đứng tên, yêu cầu tỉnh Vĩnh Long trả lại tu viện cho các nữ tu ở số 3 đường Tô Thị Huỳnh (thị xã Vĩnh Long).

Trả lời các nữ tu, UBND tỉnh Vĩnh Long ra quyết định 1761.

Quyết định 1761 của UBND tỉnh Vĩnh Long dài ba trang A4 nhưng chỉ có một nội dung chính (trích nguyên văn):

“Không thừa nhận việc bà Nguyễn Thị Ánh, ngụ số 14, đường Hùng Vương, phường 7, thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang, đại diện nữ tu khiếu nại đòi lại cơ sở tại số 3, đường Tô Thị Huỳnh, phường 1, thị xã Vĩnh Long (Khoa nhi bệnh viện đa khoa cũ) do Nhà nước đã quản lý, bố trí sử dụng theo chính sách từ năm 1975 đến nay”.

II. TÍNH PHẠM PHÁP CỦA QUYẾT ĐỊNH 1761

1. PHẠM PHÁP về những căn cứ

a/ Những căn cứ được UBND tỉnh Vĩnh Long nêu ra:

QĐ 1761 của UBND tỉnh Vĩnh Long dựa trên những căn cứ pháp lý sau:

– Luật khiếu nại – tố cáo 1998 và Bản sửa đổi 2004.

– Luật đất đai 2003.

– Tờ trình của Chánh Thanh tra Tỉnh ngày 29-3-2005.

b/ Sự phạm pháp của UBND tỉnh Vĩnh Long khi sử dụng căn cứ pháp lý:

– UBND tỉnh Vĩnh Long đã cố tình xuyên tạc, chà đạp và chống lại luật pháp của Nhà nước CHXHCN Việt Nam khi vận dụng Luật đất đai 2003.

Luật đất đai 2003 được UBND tỉnh Vĩnh Long viện dẫn, tại khoản 2, điều 10 quy định (dẫn theo QĐ 1761):

“Nhà nước không thừa nhận việc đòi lại đất đã được giao theo quy định của nhà nước cho người khác sử dụng trong quá trình thực hiện chính sách của Nhà nước Việt nam dân chủ cộng hòa, Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền nam Việt Nam”.

Rõ ràng UBND tỉnh Vĩnh Long đã ngang nhiên chống luật, vì:

• Tu viện dòng Thánh Phaolô Vĩnh Long không thuộc diện “đất đã được giao theo quy định của nhà nước cho người khác sử dụng” chiếu theo Luật đất đai 2003 đã trích dẫn.

• Các nữ tu có quyền đòi lại cơ sở tu viện bị UBND tỉnh Cửu Long (cũ) chiếm đoạt, mặc dù họ cũng đồng thời có quyền kiện UBND tỉnh Cửu Long (cũ) ra tòa về hành vi phạm pháp này, nhưng lại chỉ sử dụng quyền công dân ở mức độ khiếu nại.

Như vậy việc UBND tỉnh Vĩnh Long bác bỏ quyền của công dân được đòi lại tài sản bị chiếm đoạt phải bị kể là hành vi phạm pháp, hơn nữa còn phạm pháp ở mức độ đặc biệt nghiêm trọng, vì đây là hành vi của những người được nhân dân trao nhiệm vụ bảo đảm cho luật pháp được thực hiện (x. Luật tổ chức hội đồng nhân dân và Ủy ban nhân dân 2003).

– UBND tỉnh Vĩnh Long đã thông đồng, tạo sức ép, ngăn cản việc thực hiện chức năng thanh tra của Cơ quan Thanh tra nhà nước Tỉnh, bằng cách chỉ đạo cho Thanh tra kết luận theo hướng có lợi cho UBND tỉnh Vĩnh Long.

Trong QĐ 1761, nội dung kết luận của Thanh tra, được UBND tỉnh Vĩnh Long viện dẫn, rõ ràng là được viết ra theo chỉ đạo của UBND tỉnh.

Xin trích dẫn nguyên văn “nội dung kết luận của Thanh tra” để rộng đường dư luận:

“Nguồn gốc cơ sở tại số 03, Tô Thị Huỳnh, phường 1, thị xã Vinh Long trước năm 1975 là Cô nhi viện, do Dòng Thánh Phaolô quản lý, nơi nuôi dạy trẻ mồ côi. Đến sau giải phóng 30/4/1975, thực hiện quy định tại mục I, mục II, Quyết định số 111/CP ngày 14/4/1977 của Hội đồng Chính phủ về việc ban hành chính sách quản lý và cải tạo xã hội chủ nghĩa đối với nhà đất cho thuê ở các đô thị và các tỉnh phía Nam, ngày 06/9/1977, UBND tỉnh Cửu long đã ban hành Quyết định số 1958 với nội dung: quản lý toàn bộ cơ sở (bất động sản và động sản) của Cô nhi viện tại số 3, đường Tô Thị Huỳnh, thị xã Vĩnh Long và sử dụng làm khoa Nhi, bệnh viện đa khoa tỉnh”.

Đọc kết luận được trích trên đây của Cơ quan Thanh tra, ai cũng thấy rõ sự phạm pháp của UBND tỉnh Vĩnh Long:

• UBND tỉnh Vĩnh Long đã chỉ đạo cho Cơ quan thanh tra viết kết luận theo ý mình.

• Như vậy Cơ quan Thanh tra không hề có động thái tác nghiệp, vì chỉ cần một thanh tra viên tập sự cũng có thể dễ dàng xác minh cơ sở số 3 Tô Thị Huỳnh không phải là cô nhi viện mà chính là một tu viện có hoạt động từ thiện nuôi trẻ mồ côi (có thể thấy rõ đặc điểm của một tu viện ngay trong biên bản được Công an tỉnh lập, khi khám xét nhà dòng năm 1977: có phòng làm việc của tu sĩ, có phòng ngủ của tu sĩ, có Nhà nguyện – đọc kinh, có bàn thờ, đồ lễ… Những vật dụng đặc trưng của một tu viện mà không thể tìm thấy ở bất kỳ cô nhi viện nào).

• Ngăn cản hoạt động độc lập của Thanh tra Nhà nước, UBND tỉnh Vĩnh Long phạm tội cản trở người thi hành công vụ.

• Gợi ý cho Thanh tra viết kết luận có lợi cho mình, UBND tỉnh Vĩnh Long phạm vào tội “lôi kéo người khác cùng phạm tội”.

• Chỉ đạo cho Thanh tra viết kết luận có lợi cho UBND tỉnh Cửu Long (cũ) nhằm biện bạch cho hành vi và quyết định sai trái của Ủy ban này, UBND tỉnh Vĩnh Long đã phạm vào tội “cố tình che giấu tội phạm”.

2. TÍNH PHẠM PHÁP CỦA CHỦ THỂ VĂN BẢN trong lúc thi hành nhiệm vụ soạn thảo văn bản pháp lý

UBND tỉnh Vĩnh Long là chủ thể của văn bản pháp lý Quyết định 1761.

Là chủ thể của một văn bản pháp lý, UBND tỉnh Vĩnh Long phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về những nội dung của văn bản.

Những phân tích trên đây cho thấy Quyết định 1761 đã được soạn thảo trong tình trạng phạm tội của chủ thể – được viết ra nhằm che đậy tội lỗi, lấp liếm những sai phạm.

Hơn nữa, qua những nội dung xuyên tạc sự thật, cố tình bóp méo thực tế, dàn dựng kịch bản để chuẩn bị cho một hành động trái pháp luật tiếp theo (xây dựng khách sạn), bôi nhọ danh dự của công dân là các nữ tu, chủ thể văn bản là UBND tỉnh Vĩnh Long không thể trốn tránh trách nhiệm phải trả lời trước pháp luật về việc đã không chu toàn bổn phận của người cán bộ nhà nước. mà chỉ chăm chăm đàn áp nhân dân và lừa dối cấp trên.

Ngoài ra, UBND tỉnh Vĩnh Long không thể không trả lời trước nhân dân vốn là người chủ thực sự của mình, còn mình chỉ là đầy tớ, công bộc, vậy mà trong ngần ấy năm, hết thế hệ Ủy ban này đến thế hệ Ủy ban khác, chỉ một con đường xa rời quần chúng, thoát ly hiện thực đời sống nhân dân, làm ngơ trước sự thật.

Tóm lại, việc soạn thảo QĐ 1761 là một hành vi phạm pháp của UBND tỉnh Vĩnh Long.

Hành vi phạm pháp này lại nhận được sự tán thưởng của Bộ Xây dựng.
Phạm pháp được tiếp nối bằng phi pháp.
Phạm pháp chồng lên phạm pháp.

Ngày 19-5-2008 sắp tới UBND tỉnh Vĩnh Long bật đèn xanh cho Công ty cổ phần Du lịch Sài Gòn – Vĩnh Long khởi công xây dựng khách sạn 4 sao tại đất tu viện Dòng Thánh Phaolô.

Quả thật kẻ phạm pháp lại tiếp tục bất chấp và thách thức dư luận.

Lý Hành Giả
VietCatholic News (Thứ Sáu 16/05/2008 12:00)
TÂM SỰ CỦA TRƯỜNG MẪU GIÁO MĂNG NON 32 BIS NGUYỄN THỊ DIỆU – 1

Thưa Quý vị, tôi đến từ thế giới bên kia, tên tôi là Măng Non, tên chính thức theo chứng minh nhân dân nhà nước cấp, nhưng tôi vẫn thích cái tên “Jardin d’enfant” có nghĩa là Vườn Trẻ, vốn là tên Mẹ tôi đặt khi tôi vừa sinh ra. Tôi sống ở số 32bis Trương Minh Ký, Quận 3, TP Hồ Chí Minh, nay là 32bis Nguyễn Thị Diệu. Tôi sinh năm 1958 và qua đời năm 1997, như nạn nhân của một vụ thanh toán có tính toán trước sau.

Tôi hãnh diện về cái tên “Jardin d’enfant”, không phải vì tiếng Tây, nhưng vì Mẹ tôi là bà đầm thương trẻ em Việt. Mà nó đâu có gì “quý tộc”, chỉ là vườn cho trẻ em chơi thôi mà, đâu có đẹp như tên của các ngôi sao, như tên các trường to lớn, đạt tiêu chuẩn Quốc gia. Bởi tôi sinh ra và lớn lên trong một làng nghèo, chỗ của người dân lao động nên Mẹ tôi đặt cho tôi cái tên “cúng cơm” này cho phù hợp với số phận các trẻ nhỏ đến với tôi. Vâng, trẻ em nhà nghèo thì gần gũi với nơi có thể tung tăng chạy nhảy hơn là một Trường có cổng khang trang, có chỗ cho xe hơi ra vào. “Vườn trẻ”, nơi trẻ đến chơi mà học, học mà chơi. Đọc đến đây chắc quý vị cho là tôi xuyên tạc sự thật. Xin thưa, không sai tí nào, quý vị có thể kiểm chứng thông tin này qua những vị cao tuổi trước đây sống ở Quận 3 vào những năm 1975.

Tôi tâm niệm: mình sinh ra, sống là để cống hiến cho các mầm non của đất nước, đặc biệt của các trẻ em nghèo, xấu số. Thời gian, sức khỏe, khả năng của tôi là thuộc về các em. Tôi không có quyền hoang phí cơ hội và khả năng mà Mẹ tôi ban tặng cho tôi. Có thể nói, tuổi thơ và thời thanh thiếu niên là quãng thời gian đẹp nhất trong đời tôi. Đẹp không phải vì tôi có nhiều hoài bão và mộng mơ, nhưng vì đã sống gắn bó, cưu mang, che chở cho biết bao mảnh đời bất hạnh, nghèo khổ.

Sáng sáng, tôi hân hoan chào đón các trẻ em đến với tôi. Dù em đen đủi, quần áo lem luốc, tôi luôn mở rộng vòng tay. Những ngày đầu đến trường, các em không ngần ngại hòa tấu cho tôi nghe tiếng gào thét, chen lẫn tiếng khóc rên rỉ, thút thít gần xa. Các bàn tay nhỏ xíu, có khi còn vướng thức ăn hay bụi bặm, cứ thế thản nhiên mân mê lấy mình tôi. Rồi cả những giọt nước mắt nóng hổi cũng rơi rớt trên bàn chân tôi. Những lúc ấy tôi thầm cầu mong cho ngày mau hết để bọn chúng gặp lại mẹ cha.

Thời gian trôi qua, trẻ nhỏ trở thành một phần không thể thiếu trong đời tôi. Ngày ngày, tôi nghe tiếng em hát, em cười. Tôi say sưa nhìn em múa, em nắn đất sét với đủ loại trái cây. Thú thật, có lần tôi không thể hiểu được em đang vẽ quả gì, nắn quả gì. Giống như quả cam. Nhưng màu tím, giống trái ớt nhưng lại màu nâu. Mù tịt ! Phải nghiêng đầu hỏi nhỏ vào tai em, khi ấy tôi mới thấy mình thật ngớ ngẫn. Trẻ em có lý lẽ riêng của nó. Tất cả là hồn nhiên và không thể xóa nhòa trong ký ức tôi, dầu hơn 40 năm trôi qua.

Mỗi kỳ hè là thời gian buồn bã nhất trong đời tôi. Đối với phụ huynh, 2 tuần, một tháng là quá xá. Họ không thể canh các chú em lâu hơn. Nghịch ngợm và chạy nhảy ! Nhưng với tôi, nó là cả thế kỷ. Các Nữ tu biết thế, nên không bỏ tôi một mình. Kỳ hè là lúc họ may đồ mới cho tôi, gắn lên áo tôi những bông hoa mới. Cắt lại mái tóc cho tôi. Chưa hết họ an ủi tôi rằng, phải có thời gian để trẻ chơi đùa, gắn bó với các anh em, cha mẹ. Rằng tôi cũng phải nghỉ ngơi, thư giản và bổ sức để tiếp tục sứ mạng cao quý của mình.

Thấm thoát biết bao năm đã trôi qua, tôi chứng kiến biết bao trẻ đã đến trong bộ mặt bánh bao chiều và ra trường trong bộ đồ xúng xính cử nhân bé xíu với khuôn mặt rạng rỡ. Thú thật tôi không thể cầm lòng mỗi lần tiễn các em đi. Dẫu biết rằng, em ra đi thì có lợi cho em và cũng có lợi cho tôi. Nhờ thế, tôi mới là nơi nương tựa và lớn lên trong của hàng trăm em, hàng ngàn em nhỏ. Em lớn lên không chỉ về tri thức, nhưng cả về tâm hồn. Em sẽ ghi khắc trong lòng hình ảnh các “người thầy” với chiếc khăn trắng che đầu. Khắc vào mãnh giấy trắng tâm hồn mình gương sáng về tình yêu, sự hy sinh quãng đại, lòng vị tha mà em đã “nuốt lấy” trong những năm đầu đời. Thế mà, có ai đó đã bảo rằng “tôi vô dụng và nguy hiểm” nếu tiếp tục nằm trong tay các ma soeur. Phải tẩy sạch bộ não của nó. Còn không thì giết nó đi ! Ôi, những ngày đen tối sắp đến. Tôi hồi hộp, lo âu chờ tin dữ…

Măng Non

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: